Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Ký ức tuổi thơ

“Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến”. 


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi các ngài đến gần Giêrusalem, vào địa hạt Bếtphaghê, giáp núi Cây Dầu, Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi và bảo rằng: “Các con hãy đến làng trước mặt kia, sẽ gặp ngay một con lừa mẹ cột ở đó với con lừa con. Các con hãy mở dây, dẫn về đây cho Thầy; và nếu có ai bảo các con điều gì, thì hãy nói: Chúa cần đến chúng, và Ngài sẽ gởi trả lại ngay”. Mọi việc này xảy ra để ứng nghiệm lời tiên tri đã phán:

“Các ngươi hãy bảo thiếu nữ Sion rằng: Kìa vua ngươi nhân ái đến cùng ngươi, ngồi trên lừa mẹ và lừa con, là con của con vật chở đồ”.

Các môn đệ ra đi và làm theo lời Chúa Giêsu dạy bảo. Hai môn đệ dẫn lừa mẹ và lừa con về, trải áo lên mình chúng và đặt Chúa ngồi lên trên. Phần đông dân chúng trải áo xuống đường, kẻ khác thì chặt nhành cây trải lối đi. Dân chúng kẻ thì đi trước, người theo sau tung hô rằng: “Hoan hô con vua Đavit! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Hoan hô trên các tầng trời!”

Khi Ngài vào thành Giêrusalem, thì cả thành phố náo động và nói rằng: “Người đó là ai vậy?” Dân chúng trả lời rằng: “Người ấy là Tiên tri Giêsu, xuất thân từ Nadarét, xứ Galilêa”. (Mt 21,1-11)





Ngày còn nhỏ, mỗi năm chuẩn bị cho ngày Lễ Lá, chúng tôi theo chân các anh chị huynh trưởng đi kéo lá dừa, chặt cho bằng hai đầu, chỉ thế thôi, rồi rửa sạch mang về nhà thờ.
Ngày nay, các em thiếu nhi qua xứ Tân Quy chặt lá dừa nước về thắt con cào cào, con chim, hoa hồng,. . lá dừa nước có màu trắng kem nhìn sáng hơn.

Ngày Thứ năm Tuần Thánh, chúng tôi hồi hộp xem cha đốt con chiên trong lễ và mong được ăn thịt chiên, thịt chiên deo dẻo, ngọt lịm và thơm thơm mùi gừng. Lớn lên, tôi mới hiểu "thịt chiên" làm khó như thế nào: khi gạo nếp đã nấu thành xôi , bạn thắng nước đường có gừng đổ vào xôi, dùng đũa đánh thật kỹ cho nếp và đường quyện dẻo với nhau, bạn đánh thật lâu và kỹ thì "thịt chiên" mới ngon.

Ngày thứ sáu Tuần Thánh, chúng tôi được dạy phải ăn chay kiêng thịt, ăn ít thôi, mỗi bữa chỉ ăn một chén cơm, buổi sáng và buổi tối ăn ít hơn buổi trưa, uống nước vào đúng bữa ăn, không uống linh tinh kẻo mất chay. Ngày nay, chúng tôi ăn chay là bớt chất lượng món ăn, dành tiền làm việc bác ái nhiều hơn.

Ngày Thứ Bảy Tuần Thánh, ngay từ sáng sớm, theo tiếng còi tích tích te te của các anh chị huynh trưởng, chúng tôi đi chặng đàng thánh giá, chỉ vài năm là chúng tôi thuộc hết 14 chặng. Đi chặng xong, chúng tôi lên hôn chân Chúa và bốc lả ra ngoài nhà thờ tụm lại ăn, ăn hết lại vào hôn Chúa, lại bốc lả. . .cứ thế cho tới giờ nhà thờ đóng cửa chúng tôi mới về nhà.

Một vài công việc nghi thức nho nhỏ đó, vẫn làm cho tôi nôn nao bồn chồn mỗi độ Tam Nhật Thánh lại về.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Con vững tin: Chúa là sự sống lại và là sự sống

Chúa Giêsu nói: "Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.
Khi xem video cảnh sóng thần ập tới bất ngờ trong youtube, đức tin tôi chao đảo: Không biết Chúa là sự sống đâu rồi?  
 http://www.youtube.com/watch?v=AHGveHs0HPM
Lạy Chúa, dù trong bất cứ thử thách nào, xin cho con hiểu rằng: thử thách chỉ để tôi luyện than thành kim cương đấy thôi; chỉ khi chấp nhận qua thập giá con mới đến được vinh quang.
Xin cho con luôn vững tin: Chúa là sự sống lại và là sự sống.

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Chúa Giêsu đến kiện toàn lề luật?

Suy niệm Tin mừng thứ Tư, sau CN thứ III Mùa Chay:

 
“Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” (Mt 5:17).

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Không chỉ bảy lần thôi

Ông Phêrô đến gần Đức Giê su mà hỏi rằng:
Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? có phải bảy lần không?
Đức Giê su đáp:
Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là bảy mươi lần bảy.(Mt 18,26-35)

Tha thứ là một cử chỉ tốt đẹp, là một nhân cách cao quý của con người. Hãy để nhân cách ấy được thể hiện, vì mọi người và vì chính mình.
Tha thứ cho người khác để mỗi tấc lòng thêm rộng mở và tâm hồn được thoải mái. Đừng bao giờ dành dụm thời gian chỉ để trách móc người khác, đừng để uổng phí thời gian và sức lực chỉ để giận một người mà có thể người đó đang rất ung dung tự tại.
Hãy tha thứ cho người khác cũng như tha thứ cho chính mình, để đuợc sống những khoảnh khắc tuyệt vời với cái thật của mình.
Và khi đã không còn vướng bận chi nữa, bạn hãy tôn trọng giá trị thực sự của chính mình vì giờ đây bạn đã thực là mình!
(Ngọc Nga sưu tầm)
 Từ hôm nay, con quyết tâm hát tiếp bài ca "vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ"

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Hành trình đức tin


"Người ta dẫn một người mù đến và nài xin Đức Giêsu sờ vào mắt anh," (Mc 8,12)

chia sẻ nỗi đau


Chúa dạy con: "Tìm an ủi người hơn được người ủi an; tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết"
Hôm nay, trên trang http://www.tgpsaigon.net/ có đưa tin

Tôn giáo giúp người Nhật như thế nào sau thảm họa vừa qua?


Ảnh: CNN.com Religion
Tự hào với xã hội thế tục của mình, hầu hết người Nhật không sùng đạo như kiểu người Mỹ. Người Nhật không có khuynh hướng định vị tôn giáo truyền thống đơn lẻ hay học giáo lý từ sách.
“Hầu hết người Nhật nói chung không tự nhiên đến với Phật giáo cho đến khi có đám tang.” Brian Bocking, một chuyên gia tôn giáo học về Nhật Bản ở trường đại học Cork của Ireland cho biết.
Khi có đám tang, tôn giáo gắn kết người Nhật rất chặt chẽ:
“Phần lớn người Nhật tin rằng những gì họ làm cho tổ tiên sau khi chết là quan trọng, những điều mà họ không cầu mong trong đời sống thế tục. Có một niềm tin phổ biến về sự hiện hữu của linh hồn tổ tiên.” Bocking cho biết.
Trong những ngày tháng sắp tới, rất nhiều người Nhật sẽ trở về với truyền thống tôn giáo của quốc gia để bày tỏ lòng thương tiếc với người quá cố và cũng cố sức mạnh để xây dựng lại đất nước sau trận động đất kéo theo siêu sóng thần tàn phá kinh hoàng hôm thứ sáu vừa qua.
Với hầu hết người nhật, tôn giáo phức tạp hơn việc trở về với truyền thống Phật giáo của quốc gia. Họ pha trộn niềm tin Phật giáo với đạo Shinto có từ thế kỷ thứ XV.
“Nhật Bản không sùng đạo như cách mà người dân Bắc Mỹ làm.” John Nelson, trưởng bộ môn thần học và tôn giáo của trường đại học San Francisco cho biết. “Họ đi tới đi lui giữa hai truyền thống tôn giáo và xem như là một phương tiện thích hợp cho tùy trường hợp.”
“Với những thứ cần kết nối với cuộc sống, họ có hướng về nghi lễ của Thần đạo Shinto để hiểu biết. Tuy nhiên, khi cần kết nối với thảm họa và đau thương, họ quay về với Phật giáo.” Nelson cho biết.
Có rất nhiều trường phái Phật giáo ở Nhật Bản, mỗi trường phái có cách dạy khác nhau về khổ đau và điều gì xảy ra sau khi chết.
“Có rất nhiều sự giải thích của Phật giáo về việc tại sao thiên tai xảy ra: từ cộng nghiệp sinh ra thiên tai như là dấu hiệu của ngày tận thế.” Jimmy Yu, giáo sư Phật giáo và Trung Hoa học của trường đại học Florida cho biết. “Và có thể tất cả những điều đó không liên quan đến việc cần phải làm gì.”
Có lẽ, Thiên Chúa giáo, Do Thái hay Hồi giáo thường bận tâm đến nguyên nhân gây ra thảm họa - câu hỏi tại sao Chúa Trời lại để cho động đất xảy ra, ví dụ vậy. Truyền thống Á Đông như Phật giáo và thần đạo Shinto chú tâm vào hành động sinh ra hậu quả và thảm họa.
“Điều quan trọng trong cuộc sống của người Nhật là hành động theo hướng tích cực, kiên trì để vượt qua nghịch cảnh và tôn giáo của họ nhấn mạnh đến điều này. Họ sẽ nói rằng chúng ta phải tăng cường sức mạnh ngay cả thái độ vui mừng khi đương đầu với nghịch cảnh.” Bocking cho biết.
Các tôn giáo chính của Nhật Bản vẫn tiếp tục phát triển để đương đầu với thiên tai nhưng các chuyên gia cho biết sự thúc đẩy để giữ bộ mặt tích cực sẽ giúp cho người Nhật kêu gọi nhau giúp đỡ bạn bè và người thân lau dọn và xây dựng lại.
Cùng thời điểm đó, các tu sĩ Phật giáo sẽ tổ chức các nghi lễ an tang người chết. Phật giáo Nhật Bản thường được cho là Phật giáo của đám chết vì liên hệ đến các nghi lễ trong tang lễ.
Dù người Nhật kết nối các truyền thống tôn giáo, ngay cả với truyền thống phương Tây như Thiên Chúa Giáo, hầu hết họ đều chôn cất theo nghi lễ Phật giáo: hỏa táng và chôn cất trong khu nghĩa trang của gia đình.
Sau khi chôn cất, người Nhật tiếp tục làm các nghi lễ chăm sóc cho vong linh của người quá cố. Hầu hết người Nhật đều có tượng Phật trong nhà và dùng để bày tỏ lòng kính trọng đối với tổ tiên.
“Trong những ngày tới, bạn sẽ thấy họ lạy, với tay chắp cho vong linh của những người đã chết. Điều này quay về với những hiểu biết ban đầu về tâm linh của con người và các nghi lễ dùng để kiểm soát những vong linh đó, có thể trong 49 ngày tùy theo trường phái Phật giáo mà có thể lên đến bảy năm.”
Một trong những trường phái Phật giáo nổi tiếng của Nhật Bản là Tịnh Độ Tông hay Cực Lạc tin rằng người chết có thể được sinh về cực lạc với sự giúp đỡ của người thân.
Dù sẽ có rất nhiều nghi lễ tôn giáo được cử hành sau động đất, cũng có vài sự bất bình qua những nghi lễ truyền thống này.
Rất nhiều người trẻ Nhật Bản đã không theo Phật giáo, lên án các tu sĩ làm giàu qua sự đau khổ của người khác vì họ phải trả tiền cho các nghi lễ này. Nhiều người còn chỉ trích rằng các tu sĩ dùng tiền đám tang vào chùa mà chẳng giúp ích gì cho xã hội cả.
“Động đất là cơ hội cho các tu sĩ Phật giáo thể hiện rằng họ vẫn còn liên quan. Giới trẻ bây giờ chẳng còn quan tâm đến nữa.” Nelson cho biết.
(phatgiaovnn.com)
Người chuyển dịch: 
Ánh Thái Dương
Nguồn: 
Religion.blogs.cnn.com

Bài học làm người trong lúc khốn khó






Trong mail của người bạn gởi, đã chuyển cho tôi câu chuyện sau:
Bài học cảm động từ một cậu bé 9 tuổi ở Nhật
“Một câu chuyện cảm động về cậu bé 9 tuổi ở Nhật đã dạy cho tôi bài học làm người trong lúc khốn khó nhất.

Dưới đây là bài viết cảm động của một độc giả gửi báo Dân trí về cách ứng xử tuyệt vời trong cơn hoạn nạn ở Nhật của một cậu bé mới 9 tuổi.

Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho những người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà em lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến lượt của em thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm.

Em kể khi đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của em làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường em nhìn thấy chiếc xe và cha bị nước cuốn trôi, nhiều khả năng đã chết.

Hỏi mẹ đâu, em nói nhà em nằm ngay bờ biển, mẹ và em em chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến thân nhân.

Nhìn thấy em nhỏ lạnh, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người em nhỏ. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho em và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Cậu bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu bé ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.

Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Cậu bé trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc, để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại.

Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
Lạy Chúa, biết bao nhiêu lần con được Chúa dạy phải biết hy sinh quên mình,biết cho đi không tính toán thiệt hơn. . .  con tưởng mình đã thấu đáo lời Chúa rồi: nhưng lạy Chúa, nếu đứng trước hoàn cảnh như em bé trên, con không dám chắc mình còn nhớ lời Chúa dạy không nữa. Xin Chúa luôn ở gần con, nhắc nhở con biết quan tâm đến hạnh phúc anh em mình nhất là những lúc khó khăn nhất.